Well come to 10A1forum
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Để chào mừng ngày quốc tế phụ nữ 8/3 những thành viên nữ đăng kí vào ngày 7-8/3 sẽ được hưỡng nhiều ưu đãi đặc biệt từ mái nhà 10A1. Đặt biệt vào ngày 7/3 chúng tôi sẽ phục vụ các bạn 24/24 để giải đáp tất cả các thắc mắc của các bạn. Ngoài ra Chúng tôi còn có dịch vụ chuyển quà, tin nhắn qua email cho các bạn nam có dịp bày tỏ cùng các bạn nữ nhân ngày lễ quan trọng này. Liên hệ qua địa chỉ gacon_online@yahoo.com hay gửi tin trục tiếp vào hộp thư admin. chúc các bạn vui vẻ trong ngày 8/3

Share | 
 

 Who Moved My Cheese

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
quataoroi.mmkhoa.10a1
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 34
Join date : 27/10/2009
Age : 23
Đến từ : Long Mỹ-Cần Thơ

Bài gửiTiêu đề: Who Moved My Cheese   Fri Oct 30, 2009 10:42 am

Who Moved My Cheese?
Được viết cho mọi lứa tuổi, chỉ cần ít hơn một tiếng đồng hồ để đọc hết cuốn sách này nhưng những chiêm nghiệm của nó có thể có tác dụng suốt đời.
Pho mát của tôi đâu rồi? Là một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản thể hiện những sự thật sâu sắc. Đây là một câu chuyện thú vị và dễ hiểu nói về bốn nhân vật sống trong một mê cung và đi tìm pho mát để sống và để làm cho họ hạnh phúc.
Pho mát là một ẩn dụ cho những gì bạn muốn có trong cuộc sống - có thể đó là một công việc tốt, một mối quan hệ yêu đương, tiền bạc hay của cải, sức khỏe hay sự bình yên trong tâm hồn.
Và mê cung là nơi bạn đi tìm điều bạn muốn - một tổ chức nơi bạn làm việc, cũng có thể là gia đình hay trong cộng đồng của bạn.
Cuốn sách đầy suy niệm này sẽ chỉ cho bạn cách thức để:
* Lường trước thay đổi
* Thích nghi kịp thời
* Thưởng thức thay đổi
* Sẵn sàng với thay đổi nhanh chóng, mọi lúc mọi nơi.
Hãy khám phá những bí mật của chính con người bạn và học cách xử lý thay đổi, để có thể chịu ít stress hơn và tận hưởng thành công nhiều hơn trong cuộc sống cũng như trong công việc của bạn.
Xin trân trọng giới thiệu
Pho Mát Của Tôi Đâu Rồi?
(Nguyên tác: Who Moved My Cheese? )
Spencer Johnson, M.D.
(Dịch giả: Nguyễn Hoàng Đông Phương).
NHỮNG TÍNH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA
Bốn nhân vật được mô tả trong câu chuyện này - hai con chuột: "Đánh Hơi" và "Nhanh Nhẹn" cùng với hai con người tí hon: "Chậm Chạp" và "Ù Lì" - với mục đích đại diện cho những tính cách đơn giản và phức tạp trong chúng ta, không phân biệt tuổi tác, giới tính, chủng tộc hay quốc tịch.
Có lúc chúng ta xử sự như
Đánh Hơi
Nhân vật thường ngửi thấy trước những thay đổi, hay
Nhanh Nhẹn
Nhân vật đâm bổ vào hành động, hay
Ù Lì
Nhân vật không thừa nhận sự thay đổi và chống lại những thay đổi, vì sợ rằng nó sẽ dẫn đến những thứ tồi tệ hơn, hay
Chậm Chạp
Nhân vật học cách thích nghi đúng lúc khi nhận thấy rằng sự thay đổi sẽ dẫn đến những thứ tốt hơn!
Cho dù chúng ta có thái độ nào đi chăng nữa, chúng ta đều có chung một điểm giống nhau: một nhu cầu tìm kiếm lối đi cho mình trong mê cung, và thành công trong thời điểm thay đổi.
Câu chuyện bắt đầu:
Ngày xưa, ở một miền đất xa xôi, có bốn nhân vật đi vào một mê cung để tìm pho mát để tự nuôi sống mình và làm cho mình cảm thấy hạnh phúc.
Hai trong số các nhân vật đó là hai con chuột: "Đánh Hơi" và "Nhanh Nhẹn", hai nhân vật nữa là hai người tí hon - họ là những sinh vật bé nhỏ như chuột nhưng có hình dạng và cách suy nghĩ giống như con người bây giờ vậy. Tên của họ là "Chậm Chạp" và "Ù Lì".
Vì họ nhỏ bé như thế nên ta dễ bỏ qua không để ý đến việc làm của bốn nhân vật đó. Nhưng nếu bạn đến được gần để có thể nhìn rõ họ, bạn sẽ khám phá ra những điều ngạc nhiên nhất.
Hàng ngày hai con chuột và những người tí hon bỏ thời gian vào Mê cung để tìm kiếm miếng pho mát đặc biệt của mình.
Mấy chú chuột, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, chỉ có bộ não của loài gặm nhấm, nhưng lại có một bản năng tuyệt vời, tìm kiếm miếng pho mát nhỏ rắn chắc cho mình như các con chuột khác.
Hai con người tí hon, Chậm Chạp và ù Lì, sử dụng bộ não chứa đầy cảm xúc của mình, cũng tìm kiếm loại Pho mát đặc biệt - viết hoa chữ P - mà họ nghĩ rằng nó sẽ mang lại cho họ sự thành đạt và hạnh phúc.
Cho dù có sự khác nhau giữa người và chuột, nhưng họ cũng có những điểm chung. Cứ mỗi buổi sáng cả bọn mặc quần áo thể thao, mang giày vào, rời nhà và chạy đến Mê cung để tìm kiếm miếng pho mát yêu thích của mình.
Mê cung là một mạng lưới những lối đi và các căn phòng, có nơi chứa pho mát ngon lành. Nhưng ở đó cũng có những góc tối tăm và những con đường cụt chẳng dẫn đi đâu. Đó là một nơi mà người ta có thể dễ dàng đi lạc.
Tuy vậy, dưới những điều bí ẩn chứa trong Mê cung là một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người tìm ra lối đi của mình.
Các chú chuột, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn, sử dụng cách thử - và - sai để tìm kiếm pho mát. Chúng chạy vào một mê lộ, và nếu không phát hiện được gì ở đó thì chúng quay lại và chạy vào một lối mới. Chúng ghi nhớ những con đường nào không có pho mát và ngay lập tức đi vào một khu vực khác.
Đánh Hơi thường dùng cái mũi xuất sắc của mình định hướng miếng pho mát, còn Nhanh Nhẹn thì thường cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Như bạn có thể đoán trước, có lúc chúng cũng bị lạc, hay mất phương hướng và rất hay đụng đầu vào tường. Nhưng sau một thời gian chúng cũng tìm được đường đi của mình.
Cũng giống như các chú chuột, hai người tí hon, Chậm Chạp và Ù Lì, cũng dùng khả năng suy luận của mình và rút kinh nghiệm từ sai lầm. Dù vậy họ hầu như dựa vào trí óc phức tạp của mình để phát triển những phương thức rắc rối hơn trong lúc tìm Pho mát.
Có lúc họ đạt được những kết quả tốt, nhưng cũng có lúc sức mạnh của niềm tin và cảm xúc con người đã khiến họ nhìn nhận sự việc không được minh bạch mấy. Điều đó làm cho mọi chuyện trong Mê cung trở nên phức tạp và mang tính thách thức hơn.
Dẫu vậy, Đánh Hơi, Nhanh Nhẹn, Chậm Chạp và Ù Lì, với cách thức riêng của mình đều tìm ra điều mà mình muốn kiếm. Ai cũng tìm thấy được loại pho mát của mình vào một ngày nọ, ở cuối một mê lộ tại Kho Pho mát P.
Vào mỗi buổi sáng sau đó, các chú chuột và hai người tí hon mặc đồ chạy vào và đi về hướng Kho Pho Mát P. Cũng không lâu sau cả bọn đều có một cách riêng cho mình.
Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn hàng ngày vẫn dậy sớm và chạy vào Mê cung, theo một lộ trình cố định.
Khi đến nơi, hai chú chuột cởi giày ra, cột lại với nhau và đeo lên cổ để có thể lại sử dụng nếu cần. Sau đó chúng bắt đầu đánh chén.
Thoạt đầu Chậm Chạp và Ù Lì cùng chạy vào Mê cung mỗi buổi sáng để thưởng thức những mẩu pho mát mới ngon miệng đang đợi họ.
Nhưng sau một thời gian, những con người tí hon này bắt đầu có một cách đi khác.
Mỗi ngày Chậm Chạp và Ù Lì dậy muộn hơn, mặc quần áo chậm hơn và thong thả đi bộ về Kho Pho mát P. Cuối cùng thì họ cũng đã biết Pho mát ở đâu và đi đến đó như thế nào.
Họ không để ý đến chuyện Pho mát từ đâu ra hay ai đã để nó ở đó. Họ chỉ đơn giản cho rằng nó có ở đó, vậy thôi.
Mỗi buổi sáng ngay sau khi Chậm Chạp và Ù Lì đến Kho Pho Mát P, họ thoải mái hành động như ở nhà. Họ treo quần áo chạy lên, cởi bỏ đôi giày chạy ra và mang dép vào. Họ cảm thấy dễ chịu vì đã tìm thấy Pho mát.
"Tuyệt thật!", Ù Lì nói. "Có đủ Pho mát cho chúng ta suốt đời". Những người tí hon cảm thấy hạnh phúc và có cảm giác thành đạt vì bây giờ họ đã được đảm bảo.
Không bao lâu sau đó cả Chậm Chạp và Ù Lì xem như chỗ Pho mát họ tìm thấy ở Kho Pho mát P. là Pho mát của họ. Đó là một cái kho lớn đến nỗi họ dời nhà về gần đó hơn và tạo dựng nên một cuộc sống xã hội xung quanh đó.
Để làm cho kho ấm cúng hơn, Chậm Chạp và Ù Lì trang trí những câu danh ngôn và thậm chí vẽ cả những bức tranh Pho mát lên những bức tường xung quanh họ. Trong đó có câu:
Hạnh Phúc là Pho Mát
Thỉnh thoảng Chậm Chạp và Ù Lì mời bạn bè đến để chứng kiến những khối Pho mát ở Kho Pho mát P, và tự hào chỉ vào đó nói: "Chỗ Pho mát này thật tuyệt, phải không nào?". Có lúc họ chia cho bạn bè một ít, có lúc không.
"Chúng ta xứng đáng được có chỗ Pho mát này", Ù Lì nói. "Chúng ta thật sự đã làm khá nhiều việc và khá lâu để có được chúng". Anh ta bốc một miếng pho mát và bỏ vào miệng.
Sau đó như thường lệ Ù Lì nằm xuống ngủ một giấc ngon lành.
Vào buổi tối những người tí hon nặng nề đi về nhà, no căng Pho mát, và ngày hôm sau họ lại tới chỗ cũ để lại tiếp tục hưởng thụ thêm.
Mọi chuyện cứ thế kéo dài thêm một thời gian nữa.
Rồi thì lòng tự tin của cả Chậm Chạp và Ù Lì nhanh chóng trở thành tự mãn. Họ hài lòng với thành đạt và không thèm để ý tới bất kỳ điều gì đang xảy ra.
Mỗi ngày qua đi Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn vẫn tiếp tục lộ trình của mình. Chúng tới sớm vào buổi sáng rồi đánh hơi, sục sạo và chạy quanh đám pho mát ở Kho Pho mát P, xem xét có điều gì khác đi so với hôm qua không. Sau đó chúng mới ngồi xuống và gặm vào đám pho mát.
Một ngày chúng tới Kho Pho mát P và phát hiện không còn một chút pho mát nào nữa.
Chúng không hề ngạc nhiên. Vì Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã nhận thấy hàng ngày rằng nguồn pho mát đang trở nên ít đi, chúng đã được chuẩn bị cho điều không thể tránh khỏi này, và bằng bản năng của mình, chúng biết phải làm gì.
Chúng nhìn nhau, tháo đôi giày chạy vẫn đeo sẵn trên cổ xuống, mang vào chân và cột dây lại.
Các chú chuột không phân tích sâu quá vấn đề.
Đối với chuột thì vấn đề và giải pháp hoàn toàn đơn giản. Hoàn cảnh ở Kho Pho mát P đã thay đổi. Và thế là chúng cũng quyết định thay đổi theo.
Cả hai nhìn ra về phía Mê cung. Và rồi Đánh Hơi đưa mũi mình lên, hít hít và gật đầu với Nhanh Nhẹn đang nhanh nhẹn chạy vào Mê cung và cố gắng đuổi theo.
Chúng nhanh chóng bắt đầu đi tìm Pho mát Mới.
Một lát sau vào cùng ngày hôm đó, Chậm Chạp và Ù Lì đến Kho Pho mát P. Họ đã không hề để ý đến lượng Pho mát vơi đi từng ngày nên vẫn chắc mẩm rằng Pho mát vẫn còn ở đó.
Cả hai chưa sẵn sàng cho tình thế mới này.
"Cái gì thế này! Mất hết Pho mát rồi?", Ù Lì gào lên. Và anh chàng tiếp tục gào lên như thế như thể nếu cứ gào to lên thì sẽ có người mang trả lại đám pho mát, "Mất hết Pho mát rồi? Mất hết Pho mát rồi?"
"Pho mát của tôi đâu rồi?", anh chàng hét to.
Cuối cùng anh chàng chống tay vào hông, bộ mặt đỏ ngầu và rít lên, "Thế này thì còn gì để nói chứ?"
Chậm Chạp thì chỉ biết lắc đầu không tin nổi. Anh ta cũng vậy. Cũng đinh ninh rằng sẽ thấy Pho mát ở Kho Pho Mát P. Anh đứng ngẩn người như trời trồng vì bất ngờ, và thật sự không hiểu gì cả.
Ù Lì vẫn la lối, nhưng Chậm Chạp không muốn nghe. Anh ta không muốn chấp nhận thực tế, nên không muốn nghe gì cả.
Cách xử thế của hai con người tí hon không mấy hay ho hoặc thích hợp, nhưng cũng có thể thông cảm được.
Vì kiếm được Pho mát không dễ dàng gì, và đối với những con người tí hon này thì ý nghĩa lớn nhất không phải chỉ là có được một miếng Pho mát cho nhu cầu hàng ngày.
Kiếm được Pho mát là việc mà họ nghĩ rằng họ cần có để đạt được hạnh phúc. Tùy theo khẩu vị của mình, mỗi người trong bọn họ đều cho rằng Pho mát có một ý nghĩa nhất định trong đời.
Với một số người thì tìm thấy Pho mát đồng nghĩa với chuyện có của cải trong tay. Đối với những người khác thì đó là hưởng một cuộc sống mạnh khỏe, hay để phát triển đời sống tinh thần lành mạnh.
Chậm Chạp nghĩ rằng Pho mát có ý nghĩa của một cuộc sống an nhàn, là có một gia đình thân yêu, là được sống trong một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, dễ chịu ờ Đại lộ Pho mát Anh.
Còn đối với Ù Lì thì Pho mát là Miếng Pho mát Vĩ đại chi phối tất cả các miếng pho mát khác và là được sở hữu một ngôi nhà to lớn ở Ngọn đồi Pho mát Pháp.
Bởi vì Pho mát có một ý nghĩa quan trọng đối với họ nên cả hai con người tí hon mất rất nhiều thì giờ để quyết định phải làm gì. Lúc này bọn họ chỉ biết tìm kiếm xung quanh Kho Pho mát trống rỗng P để xem thử Pho mát đã thực sự mất hẳn chưa.
Trong lúc Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã nhanh chóng chạy đi thì Chậm Chạp và Ù Lì vẫn còn tiếp tục chậm chạp và ù lì.
Họ vẫn tiếp tục lải nhải và nói như mê sảng về sự bất công của thực tế. Ù Lì bắt đầu thất vọng. Biết điều gì sẽ đến nếu ngày mai họ tới đây và cũng sẽ không thấy miếng Pho mát nào? Anh ta đã xây dựng hẳn một tương lai trên cơ sở đám Pho mát này.
Những con người tí hon không thể tin nổi. Làm sao mọi chuyện như thế này lại có thể xảy ra? Đâu có ai báo trước cho họ. Không được. Tình thế không thể như thế này được.
Chậm Chạp và Ù Lì về nhà vào buổi tối, thất vọng và đói meo. Nhưng trước khi đi về, Chậm Chạp viết lên tường: </span>
Miếng Pho Mát Càng Quan Trọng Thì Người Ta Càng Muốn Giữ Nó.
Ngày hôm sau Chậm Chạp và Ù Lì rời nhà, và trở lại Kho Pho mát P với hy vọng rằng bằng một cách nào đó có thể tìm lại được Pho mát của họ.
Chẳng có gì khác cả - Pho mát không còn nữa. Những người tí hon không biết phải làm gì. Chậm Chạp và Ù Lì chỉ biết đứng đó, bất động như những pho tượng.
Chậm Chạp lấy hết sức bịt tai và nhắm thật chặt mắt mình lại. Anh ta chỉ muốn đừng phải nghe và thấy điều gì. Anh đã không muốn nhìn nhận rằng nguồn Pho mát cứ vơi đi từng ngày. Anh muốn nghĩ rằng chúng đã bất ngờ bị lấy mất đi.
Ù Lì phân tích trở đi trở lại vấn đề cho đến khi cuối cùng bộ óc rắc rối với hệ thống niềm tin vững chắc của mình nhận thức được vấn đề. "Tại sao người ta lại đối xử với tôi như thế này?", anh thắc mắc. "Thật ra thì đang có chuyện gì ở đây vậy?"
Cuối cùng Chậm Chạp cũng mở mắt ra, nhìn quanh rồi hỏi, "Vậy chứ Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đâu rồi? Cậu có nghĩ rằng họ đã biết điều gì khác nữa hay không?"
Ù Lì trễ môi, "Bọn chúng thì biết cái gì cơ chứ?"
Ù Lì tiếp tục nói, "Chúng chỉ là mấy con chuột nhắt ngu ngốc. Chúng chỉ ứng xử theo tình thế thôi. Chúng ta là những người tí hon. Chúng ta khôn ngoan hơn chúng chứ. Chúng ta có thể giải quyết được vấn đề mà".
"Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta khôn ngoan hơn, nhưng có thể chúng ta không thể hành động khôn ngoan hơn chúng vào thời điểm này. Mọi chuyện ở đây đã thay đổi rồi, Ù Lì à, chúng ta phải thay đổi và hành động khác đi chứ".
"Tại sao chúng ta lại phải thay đổi chứ?" Ù Lì hỏi lại, "Chúng ta là người tí hon. Chúng ta khác chúng. Những chuyện này lẽ ra đã không thể xảy ra với chúng ta. Hay cùng lắm nếu có xảy ra thì chúng ta cũng phải được một lợi lộc gì đó chứ."
"Tại sao chúng ta lại phải có lợi?" Chậm Chạp hỏi.
"Bởi vì chúng ta có quyền như thế", Ù Lì tuyên bố.
"Quyền gì?", Chậm Chạp tò mò.
"Quyền có Pho mát của mình."
"Sao vậy?" Chậm Chạp hỏi.
"Vì chúng ta không gây ra chuyện này", Ù Lì nói. "Có ai đã làm chuyện này, và chúng ta phải được cái gì đó".
Chậm Chạp đề nghị, "Hay là mình đừng suy nghĩ về chuyện này nữa mà hãy đi tìm Pho mát khác đi".
"Không được", Ù Lì phản đối, "Tôi sẽ làm cho ra lẽ việc này".
Trong lúc Chậm Chạp và Ù Lì còn đang xem xét phải làm gì thì Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã lên đường. Chúng đi sâu vào Mê cung, chạy tới chạy lui theo những mê lộ, và lục tìm pho mát trong bất cứ cái kho nào chúng bắt gặp.
Chúng chẳng suy nghĩ gì ngoài chuyện tìm pho mát khác.
Suốt một thời gian chúng chẳng tìm thấy gì cả - cho đến khi chúng đến một khu vực khác trong Mê cung mà trước đó chúng chưa đến: Kho Pho mát Mới M.
Chúng rít lên sung sướng. Chúng đã tìm thấy cái mà chúng muốn: một nguồn Pho mát Mới đầy ắp.
Chúng như không tin vào mắt mình. Đó là một cái kho pho mát lớn chưa từng thấy.
Trong lúc đó, Chậm Chạp và Ù Lì vẫn còn ở Kho Pho mát P đển đánh giá tình hình. Bây giờ họ đang phải chịu đựng hoàn cảnh của sự thiếu hụt Pho mát. Họ cảm thấy bế tắc, giận dữ và đổ lỗi cho nhau vì tình trạng này.
Có lúc Chậm Chạp nghĩ tới những chú bạn chuột và không biết chúng đã tìm thấy pho mát chưa. Anh nghĩ rằng chúng có lẽ đang gặp khó khăn, vì chạy tới chạy lui trong Mê cung thường phải chịu bất trắc. Nhưng anh cũng nghĩ rằng chuyện đó có lẽ kéo dài không lâu.
Thỉnh thoảng Chậm Chạp hay hình dung thấy Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đang tìm được Pho mát Mới và đang đánh chén. Anh ta tưởng tượng đến chuyện ra ngoài Mê cung kia và bắt đầu cho một chuyến phiêu lưu, và tìm thấy Pho mát Mới sẽ tốt hơn tình thế hiện nay như thế nào. Anh ta như có thể nếm vào miếng pho mát tưởng tượng ấy.
Chậm Chạp càng tưởng tượng về hình ảnh mình tìm được pho mát mới, thì anh ta càng muốn rời khỏi Kho Pho mát hơn.
"Đi thôi!", bất chợt anh thốt lên.
"Không", Ù Lì nhanh chóng phản đối. "Tôi thích ở lại đây. Ở đây dễ chịu hơn. Tôi nghĩ vậy. Hơn nữa vào kia nguy hiểm lắm".
"Không phải thế", Chậm Chạp nói lại. "Trước đây chúng ta đã từng mò tìm ở nhiều nơi trong Mê cung, và bây giờ chúng ta có thể làm lại như thế".
"Tôi đã quá già cho chuyện này rồi", Ù Lì nói. "Và tôi e rằng mình không còn thích thú với chuyện bị đi lạc và tự mình làm trò cười nữa. Bạn cũng vậy mà, phải không?"
Nghe thấy thế nỗi e ngại lại trở về với Chậm Chạp và hy vọng tìm lại được Pho mát Mới của anh cũng tan đi.
Thế là ngày nào cũng vậy, những con người tí hon tiếp tục làm đi làm lại chuyện mà họ đã từng làm trước đó. Họ đến Kho Pho mát P, không tìm thấy gì cả, rồi lại về nhà, mang theo nỗi lo lắng và sự bế tắc.
Họ cố phủ nhận điều đang xảy ra, nhưng cảm thấy khó ngủ hơn, yếu hơn vào ngày hôm sau và khó chịu hơn.
Mái nhà của họ không còn là những nơi chốn no ấm như xưa. Những người tí hon trải qua giấc ngủ nặng nề với những cơn ác mộng về chuyện không tìm được chút pho mát nào.
Nhưng ngày nào Chậm Chạp và Ù Lì cũng vẫn tới Kho Pho mát P và chờ đợi.
Ù Lì nói: "Bạn biết không, có thể nếu chúng ta làm việc nhiều hơn một chút chúng ta sẽ thấy rằng chẳng có gì thay đổi cả. Hình như Pho mát đang ở đâu đây thôi. Chắc là người ta mang giấu nó sau những bức tường".
Ngày hôm sau, Chậm Chạp và Ù Lì trở lại với đám đồ nghề. Ù Lì giữ cái đục cho Chậm Chạp giáng từng nhát búa cho tới khi họ đục thủng một cái lỗ trên tường của Kho Pho mát P. Họ chăm chú ngó vào đó và chẳng thấy chút pho mát nào cả.
Thất vọng tràn trề, nhưng họ vẫn tin rằng họ sẽ giải quyết được vấn đề. Họ tới kho sớm hơn, ở lại muộn hơn và làm việc cật lực hơn, nhưng tất cả mọi thứ họ có được chỉ là một cái lỗ to tướng trên tường.
Chậm Chạp bắt đầu nhận ra khoảng cách giữa việc làm và kết quả.
"Có thể", Ù Lì nói, "chúng ta cứ thử ngồi chờ ở đây xem. Sớm muộn gì rồi người ta cũng phải đem trả lại đám Pho mát ấy".
Chậm Chạp muốn tin vào điều đó. Thế nên hàng ngày anh ta về nhà để nghỉ ngơi và miễn cưỡng đi cùng với Ù Lì tới Kho Pho mát P. Nhưng đám Pho mát không bao giờ xuất hiện trở lại.
Lúc này những người tí hon đang trở nên yếu đi và stress. Chậm Chạp cảm thấy chán nản với chuyện chờ đợi vào hoàn cảnh của mình sẽ được cải thiện tốt hơn. Anh ta nhận ra càng ngồi chờ lâu trong tình trạng không có Pho mát lâu bao nhiêu, thì tình hình càng tồi tệ thêm bấy nhiêu.
Anh biết sinh lực của hai người đang dần dần mất đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Who Moved My Cheese
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Big Cheese

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
10A1 FORUM :: HỌC TẬP :: VĂN HỌC-
Chuyển đến